Tiên Tri Dị Giới Chương 1


 

Chương 1 : Vượt thời gian – Xuyên đến dị giới – Ta, tất cả đều đã biết..

Lắng nghe tiếng bụng đói sôi cồn cào, tiếng gió lạnh lẽo rít quanh tai, tiếng vo ve của mấy loài côn trùng bên cạnh, Thiên Di Hạ Băng thở dài thườn thượt : “ Ài, lão thiên a , ngươi thật độc ác.”
Đặt chân đến vùng đất quái quỷ này đã được hơn 1 tháng, nhìn khung cảnh xa lạ quanh người, Hạ Băng chép miệng chấp nhận sự thật : “Chậc chậc, mình đã xuyên không đến một thế giới khác rồi”..
Để tìm hiểu thêm sự tình, mời chư vị cùng nghe Thời Không lão đại – chủ mưu những vụ bắt cóc thiếu nữ xinh đẹp về cổ đại, giải thích rõ ràng…
“…E..hèm..chuyện là thế này…” Lão đại Thời Không hắng giọng, bộ dáng như đang chuẩn bị kể một câu chuyện dài..
Trước khi xuyên không, Thiên Di Hạ Băng vốn dĩ là CEO của tập đoàn tài chính nổi tiếng ICTY, đồng thời còn là một cao thủ bói bài siêu đẳng. Có thể nói, Hạ Băng được xếp vào một trong những thập đại cường giả về nghề bói bài. “ Bói đâu, trúng đó” – là cách mà người đời nhìn vào Hạ Băng với ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái
Năm 10 tuổi, nhờ có thiên phú nên Hạ Băng được một nhà tiên tri danh tiếng thu nhận làm đệ tử. Kết quả, vị tiên tri này suýt nữa tẩu hỏa nhập ma ,lí do là vì thời gian tiếp thu kĩ năng của nàng quá đỗi nhanh chóng. Người ta mất 15 năm để thành tài , Hạ Băng chỉ mất có 6 năm…..Kết quả, sau 6 năm, Hạ Băng học hết được bí kíp bói bài của sư phụ, cả gan thách đấu với toàn thể cộng đồng tiên tri thế giới, hơn nữa còn vượt qua được bài kiểm tra xuất môn vô cùng khắt khe của sư phụ. Vì những lẽ đó, nàng đủ điều kiện trở thành thiên hạ đệ nhất tiên tri….
Dĩ nhiên, Hạ Băng chẳng ngu ngốc đến mức không lợi dụng tài năng của mình để phát tài….Đầu tư chứng khoán, bất động sản, vàng, đô la,…bất cứ cái gì đem lại lợi ích cao đều được Hạ Băng cho vào tầm ngắm. Do vậy, tài khoản ngân hàng của Hạ Băng ngày một nhiều lên, túi tiền cũng rủng rỉnh hơn, hệ quả là tập đoàn tài chính nổi tiếng ICTY ra đời….Năm đó, tính theo âm lịch thì Hạ Băng mới chỉ có 16 tuổi…
Tuy nhiên, dù bản thân là tiên tri, Hạ Băng vẫn không thể thoát khỏi vận mệnh của mình…
May mắn một điều là khi Hạ Băng còn bé, sư phụ có lời tiên tri về vận mệnh của nàng như sau :
“Hạ Băng, vào năm con tròn 17 tuổi, sợi dây sinh mệnh của con ở thế giới này sẽ bị cắt đứt bởi một thế lực vô hình. Nhưng thật may mắn, sợi dây đó không hoàn toàn biến mất , mà được nối sang một thế giới khác… Ở thế giới đó , ta không nhìn thấy được vận mệnh của con…”
Nghe lời sư phụ, vào đúng sinh nhật 17 tuổi, Hạ Băng đã chuẩn bị sẵn cho mình một vali đựng đầy thức ăn, nước uống, còn bỏ túi thêm vài bộ bài đặc biệt để tiện khi cần dùng, chuẩn bị tinh thân để sẵn sàng xuyên không…
Tuy nhiên, vì chót nhận lời mời của đối tác sang Đức bàn chuyện làm ăn, Hạ Băng đã xui xẻo chọn phải cách xuyên không mang lại nhiều rủi ro nhất…
Tai nạn máy bay…
Quả đúng như dự đoán…..
Chiếc máy bay chở Hạ Băng trên đường sang Đức đột nhiên gặp phải không tặc T-T..
Một hồi đấu súng quyết liệt xảy ra giữa bọn không tặc và Hạ Băng cùng vài tên vệ sĩ.
“Đoàng..” Một viên đạn bay như xé gió bắn trúng vào nút mở cửa khoang máy…
Hạ Băng bị hút ra ngoài khoảng không, xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây xanh…
Cuối cùng thì rớt xuống khu rừng quái quỷ này…
Mọi chuyện là như thế đấy….

Nén lại cơn đói đang âm ỉ chực bùng phát, Hạ Băng mệt mỏi kiểm tra chiếc vali chỉ còn sót lại chút thức ăn và mấy thứ đồ dùng lặt vặt. Ài, lương thực còn lại quá ít, nước uống cũng không đủ dùng, nếu tình trạng này cứ tiếp tục trong 10 ngày , Hạ cô nương sẽ sớm về với tổ tiên…
Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, Hạ Băng đang hoài nghi chính mình đã xuyên không về thời tiền sử. Trong 1 tháng này, Hạ Băng đã đi đến không biết bao nhiêu ngóc ngách trong khu rừng này , nhưng thật quái lạ là không hề bắt gặp một con thú nào…Ngay cả tiếng động đậy nhỏ của động vật cũng chưa từng nghe thấy…Ngoài tiếng gió rít liên hồi, tiếng vo ve của côn trùng, Hạ Băng không còn nghe thấy gì khác..Do vậy, Hạ Băng thường xuyên phải lẩm bẩm một mình, lí do : cho đỡ quên tiếng người”.
Bất quá, khu rừng Hạ Băng hiện đang lạc bên trong phi thường kì quái. Mỗi cây trong rừng luôn cao trên 5 m, tán lá sải rộng ra che kín một vùng trời. Tầng lá này dày đến mức khe hở nó tạo ra chỉ đủ cho những tia nắng mạnh mẽ nhất tiến vào, lắm lúc Hạ Băng không biết bây giờ trời sáng hay trời tối nữa…Do sự phân chia ánh sáng bất hợp lí này, ngoại trừ những nơi có ánh sáng le lói hoặc tối tăm sâu thẳm, khu rừng này hầu như được bao phủ bởi một màu xanh mờ mờ…..
Lê lết thân hình mệt mỏi cùng rã rời về phía trước, vượt qua những bụi cây rậm rạp ,Hạ Băng men theo dòng suối mà đi. Bất chợt, Hạ Băng liền tự hỏi : “Nếu thật sự đây là thời tiền sử, liệu có khủng long không nhỉ..?”…
Như đáp lại câu hỏi của Hạ Băng, một tiếng gầm dữ dội vang lên : “Gràooooo…”
Hạ Băng chợt khựng lại như con rối đứt dây, gáy đột nhiên lạnh toát, da gà da vịt nổi hết cả lên…Ớn lạnh…
“…Cái, cái gì thế ?…” Hạ Băng lắp bắp, răng run va cầm cập vào nhau..Trong đầu còn thầm đưa ra mấy đáp án để tiện trả lời sẵn ? Hổ ? Báo ? Sư tử ? Khủng long ? …
Mắt hấp háy chớp chớp một hồi, Hạ Băng trong lòng giật thót…nhịp tim đập càng lúc càng nhanh…..cánh tay kéo vali run lẩy bẩy…quay người lại, đảo mắt ra xung quanh , quái lạ, không xuất hiện bóng dáng nào.
“Phù” Hạ Băng vuốt vuốt ngực, nhét trái tim sắp nhảy ra ngoài vào trong, cười nhạt..
Mẹ tôi ơi ! Cuộc đời này sao mà lại may mắn đến thế..Xem ra hôm nay Hạ cô nương chưa có diễm phúc được thám hiểm trong bụng sinh vật nào đó rồi…
Nhưng dường như để đập tan tành hi vọng của Hạ Băng, một tiếng gầm nữa vang lên “ Gràooooo…” Lần này lớn hơn trước…kéo dài hơn trước….và …có vẻ như… càng lúc càng gần với Hạ Băng…
Mặt Hạ Băng đông cứng từ lúc nào. “Tách..tách..” Giọt mồ hôi trên trán Hạ Băng rơi xuống mặt đất. Lúc này, sắc mặt của Hạ Băng trông chẳng khác cái bánh bao là mấy…Run rẩy một hồi, Hạ Băng thu hết mọi can đảm, bê chiếc vali lên, rón rén đi về phía tiếng gầm phát ra…
Tiếng gầm đó..phát ra từ bụi cây kia..
Ngón chân khẽ nhún nhẩy, Hạ Băng khẽ rẽ một góc của bụi cây rậm rạp ra, đưa mắt vào đó nhìn….
1 giây..
2 giây…
3 giây….
OH MY GOD….
Thông thường, khi một cô gái xuyên không về cổ đại hét lên câu này, có 3 trường hợp xảy ra :
Thứ nhất, là lúc một cô gái thuộc dạng thấy tiền là mắt sáng hơn đèn cao áp, nhìn thấy một số tiền khổng lồ từ đâu rơi trúng đầu mình, chắc chắn, cô ta sẽ vừa hét, mắt vừa phát ra tia điện cháy sáng đến cả Diêm Vương cũng phải sợ hãi mà lánh vào một góc…
Thứ hai, là khi một cô gái thuộc dạng hủ nữ, háo sắc, thấy mĩ nam không những không chảy máu mũi mà còn cười rất hắc ám…ánh mắt sắc như dao cạo quét đi quét lại hàng nghìn lần trên người đối phương….Đặc biệt, âm lượng của tiếng hét này sẽ bị nhân đôi nếu cô gái đó gặp một mĩ nam đang …tắm….-_-
Còn thứ ba, dạng này rất trong sáng, rất rất trong sáng ..Hơn nữa còn có một chút động lòng, hảo tâm nổi lên, muốn cứu giúp…
Vâng, đó là khi một cô gái xuyên qua nhìn thấy một người sắp chết..
Mà người ấy lại là một mĩ nam, một mĩ nam phong lưu tuấn lãng, cô gái đó chắc chắn sẽ không chút do dự cứu anh ta ngay lức , rồi sau đó chàng trai tỉnh lại, để cảm tạ ơn cứu mạng cùng việc đã động lòng với nàng, chàng trai và cô gái bắt đầu tạo nên một sự cố tình ái đầy lãng mạn…
Nhưng xin đính chính lại , ở đây, cái mà Hạ Băng nhìn thấy không phải là một mĩ nam , mà là …một con sói..
Một con sói rất rất lớn…
Cả đởi Hạ Băng chưa bao giờ trông thấy con sói nào lại lớn đến vậy..
Thêm vào đó, con sói này còn có bộ lông trắng như tuyết, hầu như chẳng có một vết bẩn nào cả…Nếu bây giờ không phải đang ở trong rừng, mà là một vừng tuyết, chắc chắn, Hạ Băng sẽ không do dự mà dẫm vào….
May mắn…. 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s