Tiên Tri Dị Giới Chương 2


Chương 2 : Con cá to và con cá nhỏ – Ta cắn cả hai (P.1)
Lần đầu tiên trong đời Hạ Băng cảm ơn vì cô đã không bị cận. Bởi vì trong tình huống này thì không cần dụi mắt để kiểm tra lại.
Trái tim đập thình thịch từng hồi, cảm thấy cổ họng khô rát cháy bỏng, Hạ Băng đến cả nuốt nước bọt cũng khó khăn.
Trước mắt cô, một con sói khổng lồ khoác trên mình bộ lông trắng như tuyết đang nằm ngạo nghễ oai hùng.Nhưng, ẩn dưới lớp lông mềm mại và bộ dáng hiên ngang kia, là hàng trăm vết thương lớn nhỏ đang hằn sâu lên da thịt con sói. Hạ Băng liếc liếc mắt, trong lòng thầm đếm, một hồi sau, cô trợn mắt trắng lên. Thật khủng khiếp, làm thế nào con sói này có thể sống với ngần nấy vết thương. Tính sơ sơ cũng khoảng chừng, 18 vết thương do kiếm gây ra , 21 vết thương do móng vuốt của loài mãnh thú khác cào xé, lớp lông gần các bắp chân bị cháy xém, trụi lông, hơn nữa có phần hoại tử, máu trào ra không ngừng. Tuy nhiên, điều quan trọng khiến Hạ Băng kinh hãi nhất là, các vết thương của con sói đó đang chảy ra thứ máu… vàng kim… {{{>o<}}}
Mẹ ơi ! Sao con chưa nghe thấy có loài nào chảy ra loại máu này ? Hạ Băng rùng mình, bàn tay ôm chiếc vali đã ngừng run lẩy bẩy, thay vào đó là cứng đờ. Lục tìm hoài trong từ điển động vật, Hạ Băng cố gắng đến mấy cũng không tìm được loài động vật nào lại kì dì như vậy. Thêm một lần nữa, Hạ Băng càng khẳng định nghi vấn khiếp sợ trong lòng, đó là…cô đã rơi vào thời tiền sử rồi. (T-T)
Xem xét kích thước khủng bố của con sói này, chỉ thân hình nó thôi đã đủ để Hạ Băng tu luyện được 99 kiếp cũng chẳng dám hý hoáy tay chân. Vậy mà trên đời lại xuất hiện kẻ khiến cho con sói hùng vĩ này ra nông nỗi như thế?..Kẻ đó quả thực không đơn giản, cực kì không đơn giản
Sư phụ, cuối cùng thì con đã rơi vào chốn nào vậy ?..Hạ Băng hét lên trong lòng, hai tay ôm lấy đầu, khóc không ra nước mắt.
Ai ngờ, “Xoạt” tay Hạ Băng va ngay vào một bụi cây gần đó..
Con sói trước mặt Hạ Băng quay phắt người lại.
Cho dù chỉ là một tiếng động rất nhỏ, nhưng nếu như phát ra ở trong rừng sâu, tiếng động này dường như được gắn thêm loa phóng thanh vậy…Hơn nữa, thính giác của loài sói nhanh nhạy vô cùng, e rằng Hạ Băng đã bị phát hiện nơi ẩn náu rồi.
Xong rồi, thế là hết, đời mình sắp đi băng rồi, Hạ Băng cắn răng. Mắt tràn ngập hận thù, Hạ Băng tức giận quay sang chửi mắng cái cây, đồ chết tiệt, ngươi hại chết đại cô nương đây rồi, trước khi chết, ta nhất định phải nhổ bật rễ nhà ngươi.
Hạ Băng giơ vuốt trảo lên, chuẩn bị làm thịt cái cây xấu số. Đột nhiên, một giọng nói vang lên như tảng đá rơi trúng đầu Hạ Băng, khiến cô ngay cả nhúc nhích cũng không dám.
“Ngươi…. là nhân loại ?” Một tiếng động khe khẽ vang lên, mang theo một chút hơi thở yếu đuối.
Hạ Băng cứ ngỡ tai mình bị làm sao, vội vàng kiểm tra lại thính giác. Một lần nữa, tiếng nói ấy lại vang lên.
Hạ Băng cười khổ, khóe miệng giật giật.
Trong khu rừng chết tiệt này chỉ có mình và con sói kia.
Mình không nói, vậy…là con sói kia nói ?
Hạ Băng dần dần ngẩng cổ lên nhìn, bắt gặp một đôi mắt đen huyền đang chăm chú nhìn vào cô. Sống lưng lạnh toát, Hạ Băng trong lòng không ngừng chửi mắng trời đất, lão thiên chết tiệt, cuối cùng ngươi đã vứt ta xuống đâu vậy, con sói này cư nhiên biết nói tiếng người ?
Nhăn nhó một hồi, Hạ Băng thở dài, hất phăng mọi ý nghĩ đen tối muốn bỏ chạy. Chỉ sợ Hạ Băng vừa chạy được vài bước, đã chết bẹp dưới móng vuốt của con sói kia rồi.
Hạ Băng lắc lắc đầu. Thôi được rồi, chết thì chết, Hạ Băng ta năm nay đã 17 tuổi, tuy chưa phục vụ được nhiều cho tổ quốc, nhưng cũng đã làm tròn được đạo nghĩa làm con, không có gì phải hối tiếc. Cổ nhân có câu “Chết vinh hơn sống nhục”, quả là chí lí. Lấy hết mọi can đảm còn sót lại trong lòng , đồng thời gõ gõ mấy cái vào đầu gối cho nó bớt run, Hạ Băng giả bộ bình thản bước qua bụi cây , tiến về phía con sói, trên mặt là nụ cười tự nhiên :
“Sói đại ca, ngươi gọi ta phải không, ta tên Hạ Băng, là nhân loại chính cống. Không biết sói đại ca có gì dạy bảo ?” Hạ Băng chắp tay cười nói. Nghiến răng ken két, Hạ Băng rủa, con sói khốn khiếp kia, ta đây là con người đấy, thì sao nào , có giỏi thì đến đây, ăn ta đi, ăn ta đi.
Vừa nói xong, Hạ Băng bắt đầu cảm thấy hối hận. Tại sao khi nãy cô lại ngu ngốc đi về phía này cơ chứ ?, Tuy nhiên, tình thế hiện giờ không cho phép Hạ Băng lùi bước, đã đâm lao thì phải theo lao.
Con sói nheo mắt một cái, huyền quang tỏa ra khiến Hạ Băng không rét mà run. Hừ mũi một cái, con sói chậm rãi đáp :
“Thứ nhất, ta là sói cái, đại ca cái đếch gì ?..Thứ hai, ta tên Phong Ngân Tuyết Lang…Thứ ba, tại sao ngươi lại ở đây ?
Hạ Băng khi còn ở hiện đại rất ít khi nói tục, có thể coi là một thục nữ ngoan hiền, nhưng…con mẹ nó, đây quả thực là một con sói bị thần kinh mà. Thử nghĩ lại tình cảnh bây giờ của con sói này xem, thân thể thì bị thương, chắc đã nằm đây nhiều ngày rồi, gời Hạ Băng đột nhiên xuất hiện, chí ít cũng phải có biểu hiện đề phòng chứ, huỵch tẹt tên tuổi ra luôn. Thế nhỡ bị người ta truy sát thì chẳng phải chui đầu vào rọ sao ?Mà thôi, chỉ dựa vào ngoại hình của nó, người ta cũng biết ngay tên rồi.
Xem xét đến tình huống con sói này xé mình thành hai mảnh, Hạ Băng tự động vứt bỏ ý nghĩ muốn bước tới đấm vào mặt con sói này vài cái. Nghiến răng ken két, Hạ Băng mỉm cười , xoa xoa tay, đáp : “Ài,thật ra là ta bị lạc trong rừng sâu, đã nhiều ngày không gặp ai, hôm nay được diện kiến Phong Ngân cao thủ, ta quả là có phúc phận” . Phúc phận cái đít ý, gặp được ngươi là lão nương ta đen đủi một đời.
Phong Ngân Tuyết Lang mâu quang vẫn không ngừng đặt lên người Hạ Băng tra xét, bộ dáng dường như không hề tin vào lời Hạ Băng nói,mặc dù trong đó có đến 99,9% là sự thật.
“..Ngươi…. cho rằng ta sẽ tin ngươi sao ? Đây là địa phương có thể đi lạc vào ư ? Nha đầu,.. nói, ngươi là người của ai phái tới ?”
“Phong Ngân cao thủ, ta không hiểu ngươi đang nói gì ? ta thật sự bị lạc..a..” Hạ Băng chợt lùi lại, trực giác cảnh báo cho cô biết : nguy hiểm đang đến gần…Tình hình có biến…
Con sói bỗng nhỏm dậy, thân hình khổng lồ lao thẳng về phía trước, mỏng vuốt nhanh như cắt chế trụ bả vai Hạ Băng, đè cả thân hình nàng xuống. Xương bả vai của Hạ Băng nhói lên từng hồi, máu đỏ nhanh chóng trào ra..
Chết tiệt, con sói này không những bị thần kinh mà còn điên điên dở dở nữa. Chẳng nói chẳng rằng cư nhiên xông thẳng vào người ta ?
“Nha đầu, nói, ngươi là người của ai ?” Phong Ngân Tuyết Lang vẻ mặt đầy hận thù, móng vuốt sắc nhọn đâm sâu vào da thịt Hạ Băng.
“Cái #%#$%#& nhà ngươi, lão nương ta thật sự bị lạc, nói dối làm cái đếch gì, con sói khốn khiếp, mau buông ta ra .” Hạ Băng phẫn chí hét thẳng vào mặt Phong Ngân Tuyết Lang. Những ngón tay bất lực vùng vẫy trên đất, cơn đau trên bả vai càng ngày càng buốt.
Nhưng con sói trắng này đâu có dễ dàng bỏ qua cho Hạ Băng như vậy, những móng vuốt tiếp tục cắm sâu vào bả vai Hạ Băng, con sói gầm gừ : “Khá khen cho ngươi đã dám chửi ta, nói, ngươi là người của Hỏa Tước Liên Hoàng hay Bạch Lân Thiên Phụ ?”
Hạ Băng hết cách với con sói này, miệng không ngừng mắng chửi: “Thiên thiên cái đầu ngươi ấy , lão nương chẳng phải người của ai cả, có giỏi thì cút ra rồi nói chuyện .”
“ Ngươi không nói ..được..vậy thì chết đi” Phong Ngân Tuyết Lang nhe răng nanh trắng, rú lên một tiếng rồi, nhằm cổ Hạ Băng mà cắn.
“Khônggggg….” Hạ Băng trợn mắt hét to, thấy cái mồm đỏ lòm của Phong Ngân Tuyết Lang nhắm thẳng vào mình, lại tưởng tượng đến lúc xác mình bị chia năm xẻ bảy, một nỗi sợ hãi trào lên .
Hạ Băng nhắm tịt mắt vào…
1 giây……..
2 giây……
3 giây….
N giây sau…..
Vẫn trong trạng thái nhắm tịt mắt. Hạ Băng từ từ cảm thấy thân thể mình bỗng nhiên nhẹ bẫng, lại xuất hiện một luồng không khí lành lạnh chạy dọc cơ thể, đả thông mọi kinh mạch, làm biến mất cơn đau do Tuyêt Lang chết tiệt kia gây ra. Đặc biệt, thần trí của Hạ Băng dường như được khai sáng hơn, tỉnh táo hơn, có thể nói là dường như đã được thanh lọc ….
Ah….Cảm giác chết rồi là như thế này sao ? sảng khoái quá, dễ chịu quá….Nếu có thể , nàng nhất định sẽ làm một chuyến du lịch đến Địa phủ, đánh cờ vây với Diêm Vương, đàm đạo phật pháp của Địa Tạng Bồ Tát, luyện viết chữ trên sổ sinh tử, tham quan 18 tầng địa ngục, ngoài ra nhất định nàng sẽ thiết kế giúp Diêm Vương thêm mấy tầng địa ngục nữa, cho nó thêm đặc sắc …..
Chắc hẳn Diêm Vương sẽ vui mừng lắm khi gặp được nàng đây….
Đang nghĩ rất miên man như vậy, một tiếng rống to làm Hạ Băng giật bắn cả mình.
“ Cái quái gì vậy ?” Hạ Băng mở bừng mắt ra, chỉ thấy vây bọc xung quanh nàng là một màn chắn màu trắng trong nhàn nhạt. Bên cạnh là Phong Ngân Tuyết Lang đang rên rỉ quằn quại, trông bộ dạng rất đau đớn.
Rụi mắt một lần, lại rụi thêm lần nữa, Hạ Băng như mê đi khi nhin thấy một vật thể bay đang lơ lửng trong không trung, ngay trước mặt nàng…
Một lá bài…..
• Sinh nhật Hạ Băng năm 16 tuổi…
“Sư phụ, đây là gì vậy, đẹp quá đi mất. ” Hạ Băng vừa xuýt xoa vừa kêu lên sung sướng khi chậm rãi mở ra hộp quà của sư phụ ra.
Bên trong là một bộ bài rất đẹp, mặt trước của lá bài có in những họa tiết rất thần bì, huyền ảo, đa số các lá đều lấy theo hình tượng các nữ thần. Mặt sau của lá bài là một màu bạch kim tuyệt đẹp, bốn góc của lá bài đều có gắn một viên đá quý. Phần lớn là đá ruby đỏ hoặc sapphire xanh, ngoài ra có 2 lá bài đặc biệt được gắn kim cương trắng, còn lại đều là thạch anh vàng, lục bảo ngọc, thạch anh tím, ngọc hồng lựu,….v.v…
Đây thực sự là cực phẩm trong cực phẩm…
Tìm khắp cả thế giới cũng không có bộ bài thứ hai..
“Sư phụ, người sao lại lấy bộ bài quý như vậy…?” Hạ Băng thắc mắc hỏi sư phụ. Nàng cũng hiểu được giá trị của bộ bài này là không thể tưởng tượng nổi, phải biết rằng đối với một tiên tri gia, phong thủy luôn có một sức hút rất mãnh liệt, mà đá quý lại là một thành phần quan trọng tạo nên phong thủy.
Bộ bài này chỉ cần nhìn qua cũng thấy được khí chất riêng biệt, tuyệt đối là thứ thích hợp nhất đối với một tiên tri gia bậc nhất.
“…Sau này con sẽ hiểu…, con chỉ cần nhớ rằng, ta không thể chọn con là chủ nhân của bộ bài này, mà chính là nó đã lựa chọn con, Hạ Băng” Sư phụ mỉm cười thần bí….
“ Xoẹt” Những lời nói của sư phụ như dòng điện chạy qua trí óc…
“Sư phụ, người nói bộ bài đã chọn con, chẳng nhẽ những lá bài này thực sự có thần trí ?” Hạ Băng lẩm bẩm, ánh mắt vẫn không rời khỏi lá bài trước mặt…
Tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt mà lộng lấy, bốn góc của lá bài là những viên kim cương đang lóe sáng….
Đây…. là một trong hai lá bài đặc biệt..ánh sáng..và…sự bảo vệ…
Không ngờ…nó lại có nghĩa như vậy…..

Advertisements

4 thoughts on “Tiên Tri Dị Giới Chương 2

    • a…tỷ thích bài đầu tiên lắm đấy…thanks muội nhá…muội có thích bài still doll của bộ phim này ko, tỷ thích lắm đấy, đặt làm nhạc nền luôn kìa

      • muoi cung thich bai do nha =.=’
        Trong dien thoai deu co nhac phim nay ma ^ ^
        Va lai bo truyen tranh do muoi cung rat thich doc do >.<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s