Nữ Kiếm Khách.vs.Tứ Vương Gia Chương 42


Chương 42 :

Liệt Khâm và Phục Ảnh liếc nhìn nhau hồi lâu, trong lòng đều cảm khái sâu sắc về Bất Diệp, hai người bất giác nghĩ :

Phục Ảnh : Quả đúng là nữ nhân Vương gia yêu mến, bản lĩnh thật lớn !

Liệt Khâm : Quả đúng là nữ nhi của Tiêu Diêu Nhược Hàn, giống nàng ta như đúc !

Khẽ vuốt nhẹ thái dương, Vũ Hàn thở dài một hơi, hắn gấp tờ giấy lại làm hai rồi nhét vào trong tay áo, nói thầm :

“ Nếu nàng đã muốn chơi, vậy thì cứ để nàng chơi đi. Dù sao với võ công của nàng, kẻ có thể bắt nạt nàng trên giang hồ khẳng định vô cùng ít. Ít nhất cũng không khiến ta lo lắng cho an toàn của nàng..Ài..chỉ là nữ nhân này..”

Vũ Hàn bất dắc dĩ cười khổ, hắn quay sang nói với hai người bên cạnh, khẩu khí lại trở về như lúc bình thường :

“ Đã chuẩn bị xong tất cả rồi chứ ?..”

Phục Ảnh thấy vậy vội vàng đáp lời : “ Vâng, mọi thứ đều ổn thỏa. Chúng ta có thể lên đường ngay được rồi..”

Liệt Khâm nghe vậy đôi mắt trầm ổn bỗng nheo lại, hơi thở trở nên dồn dập lạ thường, bả vai hắn run rẩy.

Tiến về Tịch Phong hội, đồng nghĩa với việc hắn sẽ lại phải giáp mặt những con người ấy, bao gồm cả quá khứ đau khổ của hắn…. Nhưng run rẩy thì run rẩy, điều đó cũng không thể ngăn hắn đi tìm sự thật. 18 năm rồi, hắn không thể đợi được nữa, thật sự không thể đợi được nữa. Cho dù kết quả nhận lại được chỉ là sự thất vọng, hắn vẫn muốn thử một lần.

Vũ Hàn lạnh lùng nhìn thoáng qua Liệt Khâm, hắn khẽ nhíu mày, nhưng vẫn trầm giọng nói :

“ Liệt Khâm, ta biết ngươi đang có một khúc mắc lớn trong lòng. Tuy rằng ta không thể giúp ngươi giải quyết khúc mắc ấy. nhưng ta hy vọng ngươi sẽ vẫn hành sự trầm ỗn như một Liệt Khâm mà ta vẫn biết. Đừng khiến ta thất vọng ! ”

Phục Ảnh nghe vậy dường như có chút suy nghĩ nhìn thoáng qua Liệt Khâm. Nhưng hắn không nói gì.

Hắn hiểu mỗi người đều có một bí mật của riêng mình và họ không muốn chia sẻ nó cho người khác. Tuy rằng hai người là huynh đệ, nhưng giữa hắn và Liệt Khâm vẫn tồn tại một khoảng cách nhỏ. Chính khúc mắc mà Vũ Hàn vừa nói đã làm cho Liệt Khâm xây lên bức tường ngăn cách ấy. Liệt Khâm không muốn ai biết về quá khứ của mình, cũng không muốn đến quá gần một người nào đó. Hắn sợ rằng mình sẽ đem lại phiền phức và tai họa cho họ. Bởi vậy, cho dù hắn có muốn đến gần Liệt Khâm như thế nào đi chăng nữa, bức tường kia cũng sẽ ngăn hắn lại.

Nghĩ đến đây, Phục Ảnh liền thở dài một hơi.

Nghe được lời cảnh báo của Vũ Hàn, Liệt Khâm bất giác nắm chặt tay lại, hắn lập tức bình ổn hơi thở rối loạn của mình, khàn khàn nói :

“ Vương gia yên tâm, Liệt Khâm sẽ biết liệu việc mà làm..”

Vũ Hàn khẽ gật đầu, hắn rút từ trong tay áo ra một bức thư khác, trên phong thư còn có dấu ấn hình chim ưng được vẽ rất tỉ mỉ.Lấy bức thư ra, Vũ Hàn đọc lướt qua một lượt, hắn có chút tức giận mà gằn giọng :

“ Ngu xuẩn…”

Phục Ảnh nhìn dấu hiệu trên phong thư, lập tức nhận ra chủ nhân của nó là ai, không ngờ lại biểu lộ ra một chút cảm giác sùng bái hiếm có.

Dấu hiệu chim ưng rất nổi tiếng trên giang hồ, nhất là đối với những người có chức nghiệp quân sư, bởi lẽ nó thuộc về một người có uy vọng vô cùng lớn trong lòng họ, là người có trí tuệ tột đỉnh khiến bất kì ai cũng phải ngước nhìn, là cao nhân mà bất cứ quốc gia nào cũng muốn lôi kéo, Phất Lão quân sư. Sau này, khi đến tuổi lão nhân, Phất Lão quân sư đã thu được một người đồ đệ hết sức ưu tú, thay ông gánh vác cơ nghiệp cùng danh tiếng hiển hách. Đó chính là Lưu Vũ Mặc Vân, đệ đệ của Lưu Vũ Hàn, đồng thời là Ngũ vương gia của triều đại này.

Liệt Khâm cũng đồng dạng gật đầu tán thưởng. Nghe nói vị Ngũ vương gia này năm 17 tuổi đã giành được danh hiệu kinh thành đệ nhất tài tử, sau đó được Phất Lão  quân sư nổi tiếng thu nhận làm đệ tử. Đến nay danh tiếng và tài năng của hắn gần như đã vượt qua thầy của mình, quả thật không thể xem thường. Lưu Vũ Mặc Vân bộ dáng vô cùng tuấn tú, phiêu dật, lại rất có cốt khí tài tử, cả người đều tỏa ra hơi thở thư sinh nho nhã, khiến người khác muốn lại gần. Có điều, vị Ngũ vương gia này ít khi lui đến Hoàng cung, gần như mấy năm mới quay trở lại một lần, cho nên hầu như ít người biết tới khuôn mặt hắn.

“ Sao vậy Vương gia ?” Phục Ảnh cung kính hỏi. Vị ngũ đệ này của Vương gia lúc bình thường không bao giờ gửi thư cho huynh đệ của hắn, hắn không muốn liên lụy đến người khác, trừ phi có việc khẩn cấp. Lưu Vũ Mặc Vân đã gửi thư đến đây, cộng thêm sắc mặt bất thiện của Vũ Hàn sau khi đọc thư, Phục Ảnh càng tin vào phán đoán đã có chuyện xảy ra của mình hơn.

“ Mặc Vân nói hắn đang bị một nhóm người của Lăng Nguyệt Giáo truy sát, hắn phải chạy tới Tịch Phong hội mới mong cắt đuôi được bọn chúng, có điều hắn nói an toàn của hắn khi đến Tịch Phong hội thì mong chúng ta chiếu cố.”

“ Có người dám ủy thác truy sát Ngũ vương gia sao ?” Liệt Khâm giật mình. Danh tiếng của Lưu Vũ Mặc Vân đủ để bất cứ quốc gia nào cũng phải chèo kéo, mời gọi. Việc hắn là người của Lưu Vũ vương triều vốn đã không còn là điều bí mật, nhưng do Lưu Vũ Mặc Vân rất biết cách ứng xử, không trực tiếp làm quân sư cho quốc gia của mình đánh chiếm các nước khác, nên mọi người đều không cảm thấy xuất thân của hắn có gì quá đáng.

Nhưng cũng không phải vì thế mà an toàn của hắn luôn được đảm bảo. Thường thì làm quân sư luôn rất nguy hiểm, phải chịu vô vàn sự ám sát đến từ phía quân địch. Lưu Vũ Mặc Vân là thiên hạ đệ nhất quân sư, sự nguy hiểm mà hắn phải đối mặt còn lớn hơn thế gấp bội lần.

“ Có thể chỉ là một nhánh phụ, nhưng chắc là có người nào đó ủy thác bọn chúng mới dám làm vậy. Nhưng không phải Ngũ vương gia luôn được người của Hắc Đạm bảo vệ sao ? Làm thế nào lại gặp phải người của Lăng Nguyệt Giáo truy sát ?” Phục Ảnh thắc mắc. Mặc dù thân thủ của các trinh sát Hắc Đạm so về mặt võ công thì không phải là đối thủ của Lăng Nguyệt Giáo, nhưng cũng đâu đến nỗi phải chịu sự truy sát.

“…Bởi vậy ta mới nói là hắn ngu xuẩn. Tự dưng không hơi đâu lại trốn khỏi sự bảo vệ của những người đó, lẻn ra ngoài du lịch. Bây giờ có thể gửi cho ta một bức thư đã là quá giới hạn, nói không chừng hắn còn đang gặp nguy hiểm.” Vũ Hàn ngán ngẩm nói. Ngũ đệ này của hắn, nói không thông minh thì vô cùng sai, nhưng nói thông minh tuyệt đỉnh thì lại không đúng. Mắc cái lỗi ngớ ngẩn này, không biết chừng hắn còn chẳng biết mình sẽ chết lúc nào mất.

Liệt Khâm và Phục Ảnh đồng thời tắt tiếng. Ngũ Vương gia thật là…

“ Việc đến đâu hay đó, mạng của hắn tự hắn phải giữ, mình làm mình chịu, không thể trách ai, nếu hắn có thể sống sót đến lúc gặp lại ở Tịch Phong hội, ta sẽ đảm bảo cái mạng cho hắn. Còn giờ thì lên đường thôi !” Vũ Hàn hừ lạnh một cái. Liên tiếp hai việc khiến hắn chán nản, Vũ Hàn có chút không muốn nghĩ ngợi nữa.

“ Vâng..” Phục Ảnh, Liệt Khâm đồng thanh đáp lại.

Bất Diệp và Nhu nhi vất vả chạy trốn một hồi, rốt cuộc đã rời khỏi được thành Bạch Phong. Phù, xem ra Vũ Hàn đã không phát lệnh truy nã. Nếu không cho dù đã cải trang hoàn hảo, nhưng hắn lại ra lệnh đóng cổng thành lại, lúc đó nàng có chạy đằng trời.

“ Tiểu thư, chúng ta đang đi đâu vậy ?” Nhu nhi thở hổn hển nói, từng giọt mồ hôi trong suốt đọng trên trán lăn xuống mi mắt, cô bé quệt vội đi. Thể trọng của Nhu nhi vốn đã nhỏ bé, gầy yếu, hơn nữa còn chưa từng được cưỡi ngựa bao giờ, có thể theo kịp tốc độ của Bất Diệp đã là một điều vô cùng bất ngờ.

Bất Diệp nhíu mày lại, nàng đau lòng lau mồ hôi cho cô bé. Nếu không phải do nàng bốc đồng, không suy nghĩ kĩ, chưa hỏi ý kiến Nhu nhi đã kéo cô bé đi chung, chắc giờ này cô bé đã không phải chịu vất vả như vậy.

“ Tiểu thư đừng lo, Nhu nhi chịu được mà..” Nhu nhi như hiểu Bất Diệp đang lo lắng cho nàng liền cười thật rạng rỡ. So với việc bị nhốt trong Phong phủ giống như nhà tù ấy, cô bé càng thích hơn với việc được tung cánh bay ra ngoài bầu trời rộng lớn này. Đó là một cảm giác rất thoải mái, từ tận sâu trong đáy lòng, như là một loại cốt tủy có sẵn của mỗi người vậy, rất tự nhiên. Đã từ rất lâu rồi, Nhu nhi luôn muốn rời khỏi Phong phủ, sau đó đi đến một nơi thật xa, thỏa sức vẫy vùng trong đó, tìm kiếm một chân trời riêng dành cho mình.

Những nỗi đau thể xác không thể làm cho cô bé từ bỏ suy nghĩ này.

Bất Diệp âu yếm xoa đầu cô bé, thở dài một hơi, nàng rút từ trong tay áo ra một tấm bản đồ, thấy vùng Lĩnh Khiết cách đây còn rất xa, tầm khoảng ba bốn canh giờ phi ngựa, nàng liền cắn chặt răng, khích lệ :

“ Được, nếu vậy em hãy cố bám sát ta. Giữa đường cảm thấy không thể đi được nữa thì hãy tự giác quay trở về, nếu không ta sẽ bỏ mặc em đấy, nghe rõ chứ ? ”

“ Vâng, tiểu thư, em nghe rõ..” Nhu nhi gật mạnh đầu, quyết tâm hừng hực cháy bỏng. Tuy rằng không biết tiểu thư định đưa mình đi đâu, nhưng Nhu nhi dám chắc, với tính cách của tiểu thư, nhất định sẽ không đến những nơi nhàm chán. Mà với Nhu nhi thì nhiêu đó đã đủ rồi. Cho dù có nguy hiểm đến tính mạng đi chăng nữa, Nhu nhi cũng sẽ không sợ. Trên đời này, ngoài Bất Diệp ra, Nhu nhi không còn người thân nào khác. Tính mạng của Nhu nhi đã hoàn toàn giao cho Bất Diệp. Kể cả Bất Diệp có bắt cô bé nhảy vào dầu sôi lửa bỏng đi chăng nữa, cô bé cũng không nề hà một giây.

“ Yên tâm, ta sẽ không bắt em đi đến chỗ chết đâu, ta nhất định sẽ bảo vệ an toàn cho em…” Bất Diệp bật cười, tay nàng giật mạnh dây cương ngựa, hai người lại tiếp tục lên đường tiến về phía Nam, hướng thẳng tới Lĩnh Khiết – nơi từng đợt nhân sĩ võ lâm từ khắp nơi trên thiên hạ đang đổ về như lũ cuốn.

Advertisements

9 thoughts on “Nữ Kiếm Khách.vs.Tứ Vương Gia Chương 42

    • ta còn hai môn nữa nàng à, nói chung kết quả cũng không kém lắm, toán và văn ta đều có thể đạt điểm 8, chỉ riêng môn anh là ta hơi lo thôi. Mai ta thi hóa và sử, híc…ta chẳng biết tí gì về hóa cả …T-T

  1. nàng ngược lại với ta lúc đi học ta chỉ lo mỗi môn văn và tiếng anh , thế hôm nay là xong rồi thì thoải mái hơn chút.rồi nàng viết tiếp truyện cho ta đọc tiếp nha.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s