Nữ Kiếm Khách.vs.Tứ Vương Gia Chương 43


Chương 43 :

Lăng Nguyệt Giáo.

Trong tẩm phòng của mình, Khương Ly đang chậm rãi lật giở điển tịch ghi chép về những sự kiện đã xảy ra trong giang hồ 18 năm trước. Sau lần đầu tiên chạm trán với Bất Diệp, Khương Ly luôn có một cảm giác bất an mạnh mẽ, trong lòng không ngừng hiện lên suy nghĩ phải điều tra về thân phận nữ nhân này. Nhưng mặc cho nàng sử dụng tất cả mọi biện pháp, vẫn không thể truy ra chút manh mối hữu ích nào. Điều này khiến cho một người vốn luôn tự tin vào thủ đoạn của mình như Khương Ly vô cùng chán nản.

Ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên tiếng động nhè nhẹ. Nghe giống như tiếng đập cánh của loài chim nào đó.

Khương Ly đặt quyển sách trên tay xuống, vội vàng đi ra mở tung cửa sổ, lập tức một chú bồ câu trắng muốt chậm rãi đậu lên cánh tay nàng. Khương Ly khẽ nhíu một cái, nàng tìm kiếm mật thư buộc dưới cổ chân chú chim, sau đó lại thả nó trở về chỗ cũ.

Lật giở mật thư ra, ánh mắt sắc bén như trăng khuyết liếc nhanh một vòng, khi đọc đến dòng “ Ngân tâm như ánh bích ”, Khương Ly khẽ biến sắc mặt, bờ môi đỏ hồng bỗng trở nên trằng bệch, đôi tay cầm mật thư hơi run rẩy. Nàng gấp vội mật thư lại, bước nhanh khỏi tẩm phòng.

“ Cốc cốc..” Cửa thư phòng Giáo chủ Lăng Nguyệt Giáo bỗng vang lên tiếng gõ nhè nhẹ, rất nhịp nhàng, dường như là một loại ám hiệu có tiết tấu đặc thù, chỉ có hai người biết với nhau.

Khương Điền Thái đang ngồi trong phòng viết thư pháp, nghe thấy tiếng gõ, hắn ho nhẹ một cái, từ tốn mở miệng : “ Ly nhi phải không ? Con vào đi !”

“ Phụ thân.” Khương Ly gấp gáp bước vào, tuy vậy nàng vẫn không quên đóng cửa phòng thật chặt, dường như sợ ai đó nghe lỏm chuyện từ bên ngoài vậy. Mật thư vẫn nắm chặt trong tay.

“ Có chuyện gì ?” Khương Điền Thái nhíu mày nhìn Khương Ly. Nữ nhi này của hắn mặc dù còn nhỏ tuổi, nhưng nàng đã rất hiểu chuyện, luôn luôn bình tĩnh trong mọi việc và không bao giờ vội vàng, hấp tấp. Hơn nữa, nàng không bao giờ để lộ cảm xúc của mình trên gương mặt một cách lộ liễu. Khác xa với những nha đầu ở tuổi này. Chính vì vậy mà hắn mới có thể an tâm giao cho nàng chức vị trưởng lão trong giáo, dù rằng nàng còn quá trẻ. Nhưng lúc này nàng lại hiện ra bộ dáng gấp gáp, lo sợ, quả thật hơi khiến Khương Điền Thái bất ngờ.

“ Phụ thân, người hãy xem qua mật thư này đi..” Khương Ly đặt mật thư xuống mặt bàn, đưa cho Khương Điền Thái xem, bàn tay trắng muốt vẫn chưa hết run rẩy.

Khương Điền Thái đặt cây bút lông lên giá, sau đó cầm lấy mật thư lên xem, ánh mắt thâm trầm đảo qua một vòng, thấy được tin tức kinh người, sắc mặt lập tức sầm xuống, khóe mắt đỏ rực co rút lại.

Hắn nhắm chặt mắt lại, khàn giọng lẩm bẩm, bàn tay thô ráp vẫn nắm chặt bức mật thư : “ Rốt cuộc cũng đến…”

Khương Ly lẳng lặng đứng trước mặt phụ thân, nàng không nói tiếng nào, nhưng đồng thời cũng không ngừng nghĩ về thông điệp trong bức mật thư kia.

Đúng như những gì phụ thân nàng đã dự liệu. Tịch Phong hội lần này dự đoán sẽ xảy ra một hồi tinh phong huyết vũ. Lãnh Phong sơn trang xuất sơn. Cửu Liên Hỏa Hội giúp sức. Lại thêm Hắc Đạm như hổ rình mồi. Đồng minh bây giờ của bọn họ có lẽ chỉ còn có Ngưng Hòa Các. Nhưng ý kiến của Các chủ Lệ Vô Ưu về vấn đề này như thế nào, đến giờ hắn vẫn chưa cho bọn họ một câu trả lời thích đáng. Điều này làm Khương Ly vô cùng lo lắng.

Nếu như không có sự giúp sức về mặt binh lực của Ngưng Hòa Các, thì Lăng Nguyệt Giáo khó mà trụ nổi với sự tấn công của Lãng Phong sơn trang. Hơn nữa lại còn có cả Cửu Liên Hỏa Hội cùng tham gia. Nhắc đến Cửu Liên Hỏa Hội, ánh mắt Khương Ly khẽ nheo lại, tạo thành một đường thẳng sắc bén, khiến người ta nhìn vào cảm thấy rét buốt chân tay.

Cửu Liên Hỏa Hội trong lời đồn của giang hồ là do 9 vị nữ sát thủ tài giỏi đứng đầu và nắm quyền cai quản. Nhưng Khương Ly biết rõ, đó chỉ là lời đồn thổi mà thôi, thực chất, 5 vị nữ sát thủ bài danh đầu bảng mới là người nắm quyền tại Cửu Liên Hỏa Hội, còn 4 người còn lại chỉ có thể được coi như hộ pháp, họ vốn dĩ không có quyền quyết định sự vụ quan trọng trong hội.

Sát thủ bài danh đầu bảng trong Cửu Liên Hỏa Hội là Giai Ngân. Đó là một nữ nhân có mái tóc đỏ rực như màu máu, đôi đồng tử huyết ngọc vô cùng yêu dị, thủ pháp giết người của nàng ta còn tàn bạo và ghê gớm hơn cả Lăng Nguyệt Giáo. Đây cũng là một trong những người mà phụ thân của nàng, Khương Điền Thái, không dám gây chuyện.

Đứng thứ hai là một nữ sát thủ rất ít khi lộ diện, Lăng Tâm. Thông thường khi hành sự, nàng ta thường đeo một chiếc mặt nạ bạc, bên hông còn dắt thêm một thanh nhuyễn kiếm rất sắc bén. Nghe nói chưa ai từng nhìn qua dung mạo nàng ta, bởi vì tất cả những người nhìn thấy, đều đã chết cả.

Bài danh thứ ba trong Cửu Liên Hỏa Hội là Song Như. Về vị nữ sát thủ này, Khương Ly từng có dịp chạm trán qua, đến giờ nàng vẫn còn nhớ rõ mồn một khoảnh khắc đó. Nàng ta có một mái tóc tím nhạt rất mê hoặc, điệu bộ tinh nghịch và trẻ con hoàn toàn không giống một nữ sát thủ, nhưng khi đã ra tay giết người thì hoàn toàn đổi khác, hệt như một con quái vật khát máu. Dùng độc là sở trường của Song Như, chính vì điều này nên lần đó Khương Ly mới có thể sống được một mạng.

Còn bài danh thứ tư là một nữ nhân mà chỉ cần nghe thấy tên, Khương Ly đã cảm thấy bứt rứt, khó chịu, Tuyệt Ánh. Kiếm khí của nàng sắc bén như máy chém, nhanh như chớp, mạnh như vũ bão. Nghe đồn nàng ta được Tiêu Diêu Nhược Hàn chỉ điểm kiếm pháp nên mới có thể đạt đến cảnh giới như vậy. Tuyệt Ánh là một sát thủ nhận được ủy thác nhiều nhất trong chốn giang hồ vì độ chắc chắn khi ra tay.

Còn người thứ năm – Lạc Bích, Khương Ly nhíu mày, theo như điển tịch ghi chép, nữ nhân này khi còn trẻ đã có một khoảng thời gian rất nổi loạn. Mặc cho là hoàng thân, quốc thích, hay thái tử, công chúa, chỉ cần người ủy thác có thể trả đúng mức giá ủy nàng cần, nàng sẽ giết tất. Vì thế mà Lạc Bích đã trở thành một nữ sát thủ vừa có danh tiếng ghê sợ, lại vừa có gia tài khủng bố. Sau này, Lạc Bích gặp hắc hiệp Lam Bạch rồi gả cho hắn nên mới dần thu liễm hành tung lại.

Năm người này, năm vị nữ sát thủ danh tiếng lẫy lừng trong chốn giang hồ, đều là những đứa trẻ mà Tiêu Diêu Nhược Hàn đã nhận nuôi năm xưa.

Chỉ cần Tiêu Diêu Nhược Hàn hô một tiếng, bọn họ sẽ không tiếc bất kì giá nào để giúp nàng ta, kể cả là tính mạng. Cửu Liên Hỏa Hội là một thế lực rất lớn mạnh, tuyệt đối không thể xem thường.

Chính vì vậy nên vừa nhận được mật thư, đọc được tin tức này, Khương Ly đã vội vàng đến báo cho Khương Điền Thái.

18 năm trước Lăng Nguyệt Giáo dồn Lãnh Phong sơn trang đến đường cùng, thì 18 năm sau, sự việc ngược lại hoàn toàn có thể xảy ra. Chỉ là lần này sẽ không phải là đường cùng nữa, mà là chỗ chết.

Khương Điền Thái ho khan hai tiếng, hắn gấp bức mật thư lại, rồi lập tức đốt cháy nó, không để lại bất kì dấu vết gì.

“ Hiện giờ chúng ta phải làm gì thưa phụ thân ?” Nhẹ nhàng hỏi, Khương Ly không giấu diếm nỗi băn khoăn. An nguy của toàn giáo, nàng không lo lắng không được. Dù rằng sự việc 18 năm trước không phải do nàng gây ra, nhưng giáo chủ Lăng Nguyệt Giáo là phụ thân nàng, nàng cũng không tránh khỏi liên quan.

Khương Điền Thái không trả lời nữ nhi, hắn lấy một chiếc bút lông khác, chấm nhẹ vào nghiên mực đen thuần, sau đó bắt đầu viết một bức mật thư khác. Một lát sau, Khương Điền Thái gấp bức mật thư lại, rồi đưa cho Khương Ly, hắn trầm giọng nói, thanh âm ẩn chứa sự bực tức :

“ Gửi nó cho tên Lệ Vô Ưu, nếu lần này hắn vẫn cứ giữ thái độ lặng im như vậy…hắn và ta cứ chờ mà nhặt xác của nhau đi…”.

“ Vâng, nữ nhi hiểu. ” Khương Ly vội vàng nhận lấy mật thư, nàng nhanh chóng xoay người đi ra khỏi thư phòng.

Tới gần vùng Lĩnh Khiết, chỉ cần vượt qua một thôn trang nhỏ nữa là sẽ đến nơi, Bất Diệp đột nhiên ghìm dây cương ngựa lại. Nàng nhảy phốc xuống ngựa, phủi phủi đi bụi bặm trên người, sau đó ngẩng đầu lên nói với Nhu nhi :

“ Nhu nhi, xuống ngựa một lát đi, ta biết hai chân em đã đau lắm rồi…”

Đối với một người mới biết cưỡi ngựa như cô bé, có thể đuổi theo nàng cả quãng đường dài như vậy đã là một kì tích. Suốt chặng đường đi, Nhu nhi không hề kêu rên một tiếng, gắng sức chịu đựng, điều này càng làm cho Bất Diệp thương cô bé hơn.

“ Vâng, tiểu thư…” Nhu nhi yếu ớt nở nụ cười. Dù cô bé đã cố gắng hết sức, nhưng sự tê rần ở hai bắp chân thì không cách nào xóa bỏ hết được.

Bất Diệp đỡ Nhu nhi xuống ngựa, quay đầu nhìn xung quanh một chút, nàng chợt thấy đằng trước là một con sông nhỏ, có lẽ cần cho hai chú ngựa này uống chút nước, đi cả một đoạn đường dài như vậy, cho dù là ai cũng thấy mệt mỏi. Nàng vỗ vỗ đầu chú ngựa, ý tứ “ Khát rồi hả, ta đem ngươi đi uống nước ngay đây.”

Bất Diệp dùng tay áo gạt nhẹ mồ hôi đọng trên trán, nàng nắm lấy hai chiếc dây cương ngựa, quay sang nói với Nhu nhi :

“ Em ngồi nghỉ ở đây một lát đi, đợi ta cho ngựa uống nước về, chúng ta sẽ lên đường tiếp..”

Nhu nhi lập tức vâng lời gật đầu, cô bé nhanh nhẹn đỡ lấy hành lí trên vai Bất Diệp, sau đó tìm lấy một tảng đá sạch sẽ mà ngồi xuống, an tĩnh chờ đợi, đồng thời cũng tự giác xoa bóp lấy đôi chân đau nhức của mình,

Bất Diệp vốn định quay người bước đi, nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó, nàng bèn móc ra một chiếc túi lụa từ trong tay áo đưa cho Nhu nhi, trầm giọng :

“Cầm lấy, nếu có gì bất thường xảy ra, em hãy lấy cái này mà phòng thân…”

Dù rằng nàng dám khẳng định vùng này sẽ không xuất hiện sơn tặc, nhưng ai mà biết được, cẩn tắc vô ưu. Nhu nhi là nữ nhi chân yếu tay mềm, hơn nữa lại đứng một mình tại nơi hoang vu này, nếu có sơn tặc xuất hiện, cô bé nhất định sẽ bị nguy hiểm. Tuy khoảng cách từ đây đến bờ sông không xa, nhưng Bất Diệp không muốn để chuyện xấu phát sinh, cho dù là khả năng nhỏ nhất.

Nhu nhi ngạc nhiên nhận lầy túi lụa, chậm rãi  rút từ bên trong ra một chiếc dao bạc chạm khắc rất tinh xảo, thoạt nhìn có vẻ rất đắt tiền, cô bé liền cảm thấy hơi run sợ, đã thấy Bất Diệp nói tiếp :

“ Cứ coi như đây là quà ta tặng em, không được trả lại..”

Nhu nhi nhìn gương mặt lạnh lùng thanh tú của Bất Diệp, đôi mắt bỗng trở nên mơ hồ, cô bé bất giác gật mạnh đầu, bàn tay nắm chiếc dao hình như siết mạnh hơn.

Bất Diệp vừa lòng gật đầu, nàng xoay người dắt ngựa ra phía bờ sông.

Nhưng không ngờ vừa đi được hai bước, đã nghe thấy tiếng hét thê thảm của Nhu nhi…

“Aaaaaa….”

Advertisements

11 thoughts on “Nữ Kiếm Khách.vs.Tứ Vương Gia Chương 43

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s